\r\n";var f=t.content;f.querySelectorAll('script').forEach(function(o){var n=document.createElement('script');for(var i=0;i
‹ Mục lục

Chương 7

Ta Cứu Cả Thiên Hạ

Kim bộ diêu rơi trên đất bị một thị vệ giẫm nát, không ai nhìn thêm một cái.

Hoàng đế ôm cổ, máu rỉ qua kẽ tay. Ngự y hoảng hốt chạy tới muốn băng bó cho ông.

Ông phất tay đẩy ngự y ra, nhìn thẳng vào ta.

“Ngươi cứu trẫm,” ông nói, “ngươi muốn thưởng gì?”

Ta quỳ xuống, nhưng không cúi đầu.

“Bệ hạ, ta không cần ban thưởng.”

Hoàng đế nhíu mày:

“Ngươi nghĩ kỹ rồi? Trẫm có thể cho ngươi vàng bạc, cho ngươi phủ đệ, cho ngươi phong hiệu. Ngươi muốn gì cũng được.”

“Ta chỉ muốn bệ hạ đồng ý với ta hai chuyện.”

“Nói.”

Ta quay đầu, nhìn về những cỗ quan tài trải dài sau lưng.

“Thứ nhất, cho ta an táng họ tử tế. Ba trăm chín mươi chín người đã đợi mười lăm năm, không thể để họ tiếp tục nằm giữa đất trời như vậy.”

Hoàng đế im lặng một thoáng rồi gật đầu:

“Chuẩn.”

“Thứ hai,” ta ngẩng đầu nhìn vào mắt ông, “những lời bệ hạ vừa nói, ta hy vọng người nói được làm được.”

“Lời gì?”

“Điều tra Thái tử. Không thiên vị, không bao che. Hắn đã làm gì thì nhận lấy điều đó. Đáng giết thì giết, đáng phế thì phế.”

Sắc mặt Hoàng đế trầm xuống.

Văn võ bá quan xung quanh hít vào một hơi lạnh. Có người thấp giọng lẩm bẩm:

“Nàng ta điên rồi sao? Dám nói chuyện với bệ hạ như vậy?”

Ta không lùi bước, nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế.

“Bệ hạ, ta cứu người một mạng, đổi lấy một công đạo, không quá đáng chứ?”

Hoàng đế im lặng rất lâu.

“Ngươi nói đúng.” Cuối cùng ông mở miệng, giọng rất trầm. “Không quá đáng.”

Ông xoay người đối diện văn võ bá quan, cất cao giọng:

“Người đâu, soạn chỉ.”

Thái giám hoảng hốt trải thánh chỉ, mài mực.

Hoàng đế gằn từng chữ:

“Thái tử thất đức, bạo ngược vô đạo, ức hiếp nam nhân, cưỡng đoạt nữ nhân, coi mạng người như cỏ rác. Hôm nay trẫm hạ chỉ, phế bỏ ngôi vị Thái tử, biếm làm thứ dân, giao Tam ty hội thẩm, mọi tội trạng đều xử theo luật pháp, tuyệt không dung túng.”

Tay thái giám run rẩy, nhưng từng nét chữ vẫn rõ ràng rành mạch.

“Ngoài ra, tội phụ Liễu Nguyệt Hoa, khi quân phạm thượng, đồ sát cả nhà để đoạt quyền, tội nghiệt ngập trời, đánh vào thiên lao, thu hậu vấn trảm.”

Hoàng đế nói xong, quay đầu nhìn ta:

“Đủ chưa?”

Ta dập đầu một cái:

“Tạ bệ hạ.”

“Đứng lên đi,” ông nói, “ngươi cứu mạng trẫm, không cần quỳ nữa.”

Ta đứng dậy, xoay người đi về phía những cỗ quan tài.

Không biết Thúy Nhi đã chạy tới từ lúc nào, nàng khóc lóc ôm lấy cánh tay ta:

“Tiểu thư… tiểu thư…”

“Không sao rồi,” ta nói, “đều kết thúc rồi.”

Ta đi tới trước quan tài, lại quỳ xuống.

“Phụ thân, cô cô,” ta khẽ nói, “mối thù của mọi người, cuối cùng ta cũng báo được rồi.”

Gió bỗng lớn hơn, thổi nắp quan tài vang lên lạch cạch.

Như có người đang đáp lại ta.

Sau lưng, giọng Hoàng đế truyền tới:

“Truyền chỉ xuống, cô nhi Dược Vương Cốc Thẩm Niệm cứu giá có công, ban vàng ngàn lượng, xây dựng lại Dược Vương Cốc.”

Hoàng đế đặc biệt cho phép ta tự do ra vào thiên lao.

Ngày thánh chỉ ban xuống, Thúy Nhi hỏi ta:

“Tiểu thư, người còn muốn đi gặp bà ta sao?”

Ta nói:

“Muốn đi.”

Thúy Nhi không hiểu.

Nàng không biết, có những món nợ không phải chết rồi là có thể trả hết.

Lần đầu tiên ta đi, là ngày thứ ba sau khi Liễu Nguyệt Hoa bị đánh vào thiên lao.

Thiên lao nằm dưới đất, âm u ẩm ướt.

Ngục tốt dẫn ta đi đến gian lao trong cùng, mở khóa cửa sắt rồi cung kính lui sang một bên.

“Thẩm cô nương, mời. Có việc gì cứ gọi tiểu nhân.”

Ta gật đầu, bước vào.

Liễu Nguyệt Hoa ngồi trên đống rơm trong góc. Phượng bào đã bị lột xuống, thay bằng một bộ áo tù màu xám.

Nghe thấy tiếng bước chân, bà ta ngẩng đầu. Thấy là ta, đôi mắt đục ngầu lóe lên chút ánh sáng.

Giọng bà ta khàn đặc:

“Ngươi tới làm gì? Tới xem ta làm trò cười sao?”

Ta ngồi xổm trước mặt bà ta, nhìn ngang vào bà ta.

“Tới xem ngươi sống thế nào.”

Bà ta cười lạnh một tiếng, khóe miệng kéo ra một độ cong khó coi:

“Thế nào? Ngươi không thấy sao? Ngươi hài lòng rồi chứ?”

“Hài lòng?”

Ta lặp lại hai chữ này rồi cười nhạt:

“Ba trăm chín mươi chín mạng người đổi lấy mười lăm năm ngươi ngồi hậu vị, rồi đổi lấy việc ngươi ở thiên lao chờ chết. Món nợ này, ngươi thấy ta nên hài lòng sao?”

Miệng bà ta hé ra, nhưng không nói được gì.

Ta tiếp tục lạnh lùng nói:

“Thái tử bị biếm làm thứ dân, giam trong Đông cung chờ xét xử. Những chuyện hắn làm, Tam ty đang điều tra từng việc một. Cưỡng ép bắt dân nữ, mười bảy mạng người. Đánh chết thương hộ, mười ba mạng người. Còn những vụ không báo quan nữa, nhiều không đếm xuể.”

Sắc mặt Liễu Nguyệt Hoa trắng bệch.

Giọng bà ta run rẩy:

“Ngươi lừa ta. Bệ hạ sẽ không đối xử với Thái tử như vậy. Thái tử là con trai ruột của người.”

Ta ngắt lời bà ta:

“Chẳng phải ta cũng là con gái ruột của ngươi sao? Ngươi vẫn ra tay giết ta đấy thôi?”

Môi bà ta run rẩy, nước mắt đột nhiên trào ra.

“Ngươi hận ta, ngươi giết ta là được rồi. Vì sao ngươi phải hại Thái tử? Nó là đệ đệ của ngươi! Nó là đệ đệ cùng mẹ khác cha với ngươi!”

Bình luận

Đang tải bình luận…