\r\n";var f=t.content;f.querySelectorAll('script').forEach(function(o){var n=document.createElement('script');for(var i=0;i
‹ Mục lục

Chương 4

Khi Tôi Không Còn Đặt Cơm Cho Cả Công Ty

Tô Tiểu Hòa đang nhét một miếng sườn ngon vào miệng, nói lúng búng: “Sườn ngon mà. Đây là thịt heo quê đấy, mọi người tưởng là heo nuôi cám công nghiệp à? Thịt không béo như vậy, nhưng giá trị dinh dưỡng cao.”

“Đùi gà cũng là gà thả vườn, gầy mới đúng, toàn là tinh hoa.”

“Gạo không bóng vì là gạo xanh sạch không chất độc hại. Mấy loại gạo mọi người nhìn thấy bóng loáng đều là đánh sáp đấy, ăn nhiều mất mạng như chơi.”

“Mọi người không thấy có người chỉ ăn mì, không ăn cơm à?”

Tôi im lặng ăn bát mì cán tay mẹ tôi tự làm, nghe cô ta nói hươu nói vượn.

Trần Thực bất bình thay tôi.

“Cô đừng nói bóng nói gió nữa. Triệu Kiều đã không làm suất cơm nữa rồi. Cô ấy hoàn toàn có thể đổi sang cơm hộp nhà khác. Điều đó chứng tỏ cô ấy thích ăn mì, không liên quan gì đến gạo cả.”

Cô ta liếc tôi một cái rồi cười.

Là kiểu cười “tôi biết ngay mà”.

“Chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ trước đây cô ta thật sự kiếm tiền bẩn của mọi người. Lan Đình chắc chắn đã hứa miễn phí giao mì cho cô ta, nếu không, cô ta đã không làm nữa rồi, sao vẫn ăn đồ Lan Đình giao tới?”

Châu Lị nhìn Trần Thực, cười đầy ẩn ý.

“Trần Thực, cậu hết lần này tới lần khác nói giúp Triệu Kiều, không phải là thích cô ta rồi đấy chứ?”

“Đúng đó. Vì theo đuổi người ta mà nói trái lương tâm, cậu không sợ trời phạt à? Tôi thấy cơm Tiểu Hòa đặt rất tốt, vừa rẻ hơn suất 10 tệ của ai đó, vừa ngon, lại không bị hố!”

Trần Thực vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt đỏ bừng.

Anh ấy nhìn tôi, không biết giải thích thế nào, cuối cùng ném đũa xuống rồi bỏ đi.

4

Buổi chiều, chị Trần phòng nhân sự gọi tôi vào văn phòng.

Vẻ mặt chị ta nghiêm trọng, như sắp tuyên án gì đó.

“Triệu Kiều, trong công ty đang đồn cô kiếm tiền bẩn của mọi người. Chuyện này ảnh hưởng rất không tốt. Công ty cũng không muốn vì một chuyện nhỏ như thế mà đi điều tra, cho nên công ty cho rằng cô nên chủ động nghỉ việc thì hơn.”

Tôi nhìn chị ta trọn vẹn năm giây.

“Đây là quyết định của chị hay của công ty?”

Chị ta nhìn tôi, vẻ mặt công tư phân minh.

“Tôi là trưởng phòng nhân sự, có quyền quyết định việc đi hay ở của nhân viên.”

Tôi gật đầu: “Được.”

Tôi xoay người định đi, chị ta gọi tôi lại.

“Triệu Kiều, nếu cô tiếp tục giao cơm cho mọi người với giá 5 tệ, tôi có thể cân nhắc giữ cô lại…”

“Không cần.” Tôi cắt ngang lời chị ta. “Tôi nghỉ.”

Ra khỏi cửa, tôi gọi điện cho mẹ.

“Mẹ, ngày mai không cần giao cơm cho con nữa, con bị sa thải rồi.”

Mẹ tôi sững ra hai giây.

“Vì chuyện giao cơm?”

“Vâng.”

“Ý của Tổng giám đốc Giang?”

Tôi không nói gì.

Mẹ tôi cười. Là kiểu cười rất tức giận.

“Được, hợp tác với công ty các con cũng không cần tiếp tục nữa.”

Công ty chúng tôi làm về chuỗi cung ứng ngành ăn uống. Mẹ tôi để tôi vào công ty này chủ yếu là để học hỏi.

Nhà tôi có mấy trăm khách sạn trên toàn quốc. Nếu tự làm chuỗi cung ứng, mỗi năm sẽ tiết kiệm được không ít chi phí.

Từ khi tôi vào công ty, mấy chục triệu tệ tiền mua hàng mỗi năm của nhà tôi đều giao cho công ty này.

Công ty cứ tưởng là do danh tiếng và sản phẩm của họ tạo nên, vẫn luôn không biết tôi là con gái của bà chủ Lan Đình.

Quay lại chỗ ngồi, tôi thu dọn đồ cá nhân. Đồng nghiệp nhìn sang, có tò mò, có hả hê.

Tô Tiểu Hòa bưng cà phê đi tới, trên mặt mang vẻ áy náy giả tạo.

“Chị Triệu Kiều, xin lỗi nhé. Em thật sự không biết chuyện sẽ nghiêm trọng như vậy, hại chị bị sa thải. Em rất xin lỗi.”

Tôi không nhìn cô ta, cũng không lên tiếng.

Cô ta hừ một tiếng, không giả vờ nữa.

“Đừng bày ra vẻ như tôi bắt nạt chị. Mọi người không tìm chị đòi tiền chênh lệch đã là nhân nghĩa lắm rồi. Chị tự đào hố chôn mình, không trách ai được. Đáng đời chị có kết cục này!”

Tôi đứng dậy, bưng thùng đồ, đi lướt qua cô ta, cố ý va vào một cái.

Cà phê đổ lên tay cô ta, nóng đến mức cô ta kêu lên.

Tôi nhìn cô ta, lạnh lùng cười.

“Ai tự đào hố chôn mình thì trong lòng người đó rõ. Tôi chờ xem kết cục tốt đẹp của cô.”

Nói xong, tôi sải bước rời đi.

Tôi đi thẳng tới khách sạn nhà mình, bắt đầu sắp xếp hóa đơn mua hàng của bếp riêng suốt một năm qua, cùng với video giám sát quá trình chế biến.

Sau đó tôi bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu sản phẩm chuỗi cung ứng của công ty.

Hơn một năm qua, tôi cũng học gần đủ rồi. Đã có thể chuẩn bị tự làm.

Ba ngày liền, ngày nào Trần Thực cũng gửi ảnh bữa trưa cho tôi.

Cá thì thối, rau thì nát.

Lượng đồ ăn cũng ít đến đáng thương, căn bản không đủ ăn.

Có người phàn nàn rằng không có dưa muối và nước ép tự làm, Tô Tiểu Hòa đã chuẩn bị sẵn lời giải thích.

“Đồ ăn ít mới cần ăn kèm dưa muối. Làm gì có nước ép tự làm nào chứ, toàn là bột pha thôi. Thịt quả cũng là quả thối, ăn vào cẩn thận đau bụng.”

Bình luận

Đang tải bình luận…